August 10, 2017. WESTMINSTER, California (NV) - "Tôi rất phục bác Thơm ở chỗ, dù đã 80 tuổi rồi, nhưng hằng tuần, bác đều làm việc tông đồ, tới viện dưỡng lão hay đến nhà người bệnh để cho mọi người rước mình thánh Chúa, săn sóc người già ăn uống…". Đó là lời namvan6723: Nếu chỉ cần mua về dùng thì nhẹ thôi, t có 2 ông anh họ (là 2 ae ruột với nhau) đều bị bắt vì Hê đây, ông anh thì về nhà khám k có gì chỉ dính tội sử dụng (k tàng trữ, buôn bán) đi 1 năm là về rồi, Tết vừa rồi t còn lên nhà uống rượu, nhà k có gì chạy Chương 3: Đi cùng tôi. Khương Tư Điềm đoán những người trong góc phòng có thể làm việc đặc thù nhưng trong lời nói của cô ấy toàn những tính từ không chắc chắn như "Có lẽ" "hình như" cho nên Mạnh Trì không hoàn toàn tin tưởng lần này. Lúc này khi chính tay nghe thấy lời Giảng Pháp tại Pháp hội Chicago năm 2004 . Lý Hồng Chí Ngày 23 tháng Năm năm 2004. Chào tất cả! (mọi người: Kính chào Sư phụ!Trước đây tôi đã giảng rằng, khi mà tà ác bị thanh trừ cùng với việc hình thế Chính Pháp được thúc đẩy đồng thời trong lúc mọi người giảng chân tướng thì con người thế gian cũng Xôn xao thông tin sự việc vỡ lở lời ra tiếng vào cho đến tận ngày hôm nay, tức nước vỡ bờ, anh Tấn đã viết đơn ly hôn. Anh nói: "Tôi nh.ụ.c lắm không dám đi đâu, đi làm cũng không đi, con của tôi còn không dám đến trường." cash. Nói về tội lỗi không phải là một đề tài gây hứng thú và cũng chẳng làm cho chúng ta dễ chịu gì, bởi vì bản thân mỗi người đều mang tội trong mình. Nói đến tội là nói đến sự yếu đuối, dòn mỏng của bản thân. Theo lẽ thường thì có ai muốn nói cái xấu của mình ra đâu, vì thế nhìn nhận mình tội lỗi là một việc làm rất khó chịu. Ý thức mình lỗi lầm luôn làm ta cảm thấy lòng tự ái của mình bị tổn thương “tôi không tốt lành và tự do như tôi tưởng”. Trong tâm tình sám hối của mùa chay, chúng ta dành thời gian để nhìn về tội lỗi trong đời sống mình và những gì đang xảy ra chung quanh hầu có thể chỉnh sửa và thăng tiến cuộc sống ấy để nó được lớn lên theo như ý Chúa. Điều đầu tiên chúng ta ghi nhận là càng ngày ý thức của con người về tội lỗi ngày càng giảm sút. Những điều mà trong quá khứ được cho là tội, chúng ta đang dần vất bỏ quan niệm đó đi. Thực tế này đã được Đức Giáo Hoàng Piô XII diễn tả một cách ấn tượng “tội của thế kỷ chúng ta là mất cảm thức về tội”. Nghĩa là chúng ta phạm tội mà không cho là mình phạm tội, chúng ta đang tìm đủ mọi lý luận để hợp thức hóa hành động phạm tội của mình. Thực ra, người ta cảm thấy tội lỗi khi chính mình bị lương tâm chất vấn và cắn rứt và nếu không còn cảm giác này thì họ cho rằng họ không có tội. Cảm thức về tội có nguồn gốc trong lương tâm con người, và lương tâm được sử dụng như phương tiện “đo lường” tội lỗi “Con người khám phá ra tận đáy lương tâm một lề luật mà chính con người không đặt ra cho mình, nhưng vẫn phải tuân theo, và tiếng nói của lương tâm luôn luôn kêu gọi con người phải yêu mến và thi hành điều thiện cũng như tránh điều ác. Tiếng nói ấy âm vang đúng lúc trong tâm hồn của chính con người hãy làm điều này, hãy tránh điều kia. Quả thật con người có lề luật được Chúa khắc ghi trong tâm hồn. Tuân theo lề luật ấy chính là phẩm giá của con người và chính con người cũng sẽ bị xét xử theo lề luật ấy nữa. Lương tâm là tâm điểm sâu kín nhất và là cung thánh của con người, nơi đây con người chỉ hiện diện một mình với Thiên Chúa và tiếng nói của Ngài vang dội trong thâm tâm họ. Nhờ lương tâm, lề luật được thực hiện trong sự yêu mến Thiên Chúa và anh em, và được biểu lộ cách kỳ diệu” CĐ Vatican II, Hiến chế Vui mừng và Hy Vọng số 16. Tuy nhiên phán đoán của lương tâm không luôn tuyệt đối chính xác nhất là lương tâm của những người đã quen phạm tội, sống trong tội, lương tâm ấy đã trở nên phóng túng, chai đá, mù quáng…. Đến nỗi người ta phải thốt lên ngày nay lương tâm không bằng lương tháng. Ta thử tìm hiểu nguyên nhân nào dẫn đến những biến chuyển này. Có lẽ từ hai nguyên nhân chính 1. Đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa Thực là vô ích khi hy vọng rằng có thể tìm kiếm cảm thức về tội chỉ trong liên hệ với con người, với những giá trị nhân loại, nếu như cảm thức này thiếu đi ý nghĩa xúc phạm đến chính Thiên Chúa, thì đó không phải là ý nghĩa đích thực của tội. Tội lỗi phải chăng chỉ còn là một thứ sai phạm mà nền tảng và cùng đích chỉ dựa trên giá trị lợi ích, vấn đề chỉ còn là tính toán trên hiệu quả. Tôi phạm tội vì tôi làm thiệt hại cho người khác, và nếu tôi không làm hại đến ai thì đồng nghĩa với việc tôi chẳng có tội gì cả. Nhiều người ngày nay lý luận như thế khi họ được hỏi là tại sao không đi xưng tội, họ tự tin trả lời tôi không có tội gì. Khi con người đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa thì dù có xoay sở cách nào đi nữa, cuối cùng đạo đức và cảm thức tội lỗi đã mất đi nền tảng. Cảm thức tội lỗi suy giảm hay mất đi, thì trước tiên ta có thể quả quyết rằng đó là hậu quả con người đã giảm thiểu hay đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa. 2. Ảnh hưởng của các khoa học nhân bản và môi trường sống Các nghành khoa học nhân bản như xã hội học, phân tâm học hay nhân học Marxist với cái nhìn phiến diện, xóa bỏ hay giảm thiểu tự do nhân linh cho rằng con người đã bị điều kiện hóa bởi bản năng hay môi trường xã hội nên không còn tự do vì thế không phải chịu trách nhiệm về những quyết định, việc làm của mình. Nếu không có tự do thì cũng không có trách nhiệm và làm gì có tội lỗi. Hơn nữa với sự ảnh hưởng của truyền thông xã hội và khuynh hướng “luân lý đám đông” về những vấn đề như công bằng, tính dục, sự sống… cũng làm cho cảm thức về tội bị giảm đi. Nhìn vào trong kinh nghiệm chính bản thân, ta sẽ khám phá thấy có nhiều cách để mình phủ nhận tội lỗi. • Hợp lý hóa chúng ta đưa ra những lập luận giả tạo để bào chữa cho hành dộng tội lỗi của mình. Chẳng hạn “tôi và nàng yêu nhau nên cần có những lần quan hệ yêu đương giúp cho tình yêu chúng tôi thêm đậm đà”. • Dựa vào luân lý số đông. Người ta thường viện cớ “mọi người ai cũng làm như thế cả, nên điều ấy chẳng có gì xấu”. Như trường hợp phá thai. • Bù qua đắp lại người ta biện hộ cho những sai phạm của mình rằng phải có những yếu đuối ấy thì mới phát huy được các điểm tốt nơi người khác. Ví dụ người công nhân lấy cắp vật dụng của xí nghiệp mình làm thường viện cớ rằng các xí nghiệp không trả lương tương xứng. • Đánh lạc hướng chúng ta chuyển tội sang lãnh vực sống không liên hệ trực tiếp đến tội mà ta phạm. Chẳng hạn một người thường hay vi phạm lỗi công bằng cân gian bán thiếu, khi đi xưng tội thì lại xưng về tội hay chia trí đi dự lễ. • Đổ lỗi cho người khác hay nại đến hoàn cảnh “đâu có ai muốn làm như vậy đâu, nhưng vì hoàn cảnh tôi phải làm như vậy thôi”. Và ta nhớ đến chuyện Evà và Adam khi xưa “Con người thưa “Người đàn bà Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn. ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa hỏi người đàn bà “Ngươi đã làm gì thế? ” Người đàn bà thưa “Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn.” St 3,12-13. Lẽ dĩ nhiên hoàn cảnh có thể giảm trách nhiệm ở một mức độ nào đó nhưng hoàn toàn đổ lỗi cho hoàn cảnh là phủ nhận giá trị mình Một vài phương pháp chạy tội trên đây cho thấy rõ nơi chúng ta luôn có một sức lực chống lại việc nhận tội. Triết gia Paul Ricoeur đã nhận xét chí lý rằng “tội thường có khuynh hướng tự che đậy”. Thánh Gioan cho thấy rõ “Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách.” Ga 3,20. Giữa một thế giới thật giả lẫn lộn, nhiều thứ lý thuyết và lối sống hứa hẹn cho chúng ta những cảm giác và đề nghị dễ chịu nhưng thực tình không đưa chúng ta đến tự do và sự sống đích thực. Chỉ nơi Chúa Giêsu chúng ta mới tìm thấy sự tự do và sự sống đích thực vì “Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống” Ga 14, 6. Ai có can đảm nhận ra tội lỗi của mình thành thực và khiêm tốn sám hối, đồng thời tin tưởng vào sức mạnh của Đức Giêsu là Sự Thật và Sự Sống thì người ấy mới có thể được giải thoát khỏi vòng nô lệ của tội lỗi để cảm nghiệm sự tự do của con cái Chúa. ————— Jos…. http//quehuonglocthuy. Các em có thể tự hỏi tại sao các em được dạy phải thú nhận tội lỗi với vị giám trợ hoặc chủ tịch chi nhánh của mình khi các em đã phạm tội nghiêm trọng. Các em có thể tự nói “Sự hối cải không phải là một điều riêng tư giữa tôi và Chúa sao? Nếu tôi ngừng không làm hành vi sai trái của mình nữa và đã thú nhận điều đó với Thượng Đế thì tại sao tôi cần phải nói chuyện với vị giám trợ của tôi?” Hình Ảnh Hình ảnh do Christina Smith minh họa Tại sao Phải Là Các Vị Giám Trợ chứ Không Phải là Một Người Nào Khác? Nhiều thiếu niên thiếu nữ cảm thấy thoải mái hơn khi thú nhận những lỗi lầm của mình với cha mẹ hay những người lãnh đạo của giới trẻ. Mặc dù cha mẹ và những người lãnh đạo của các em có thể giúp đỡ và đưa ra lời khuyên bảo cần thiết nhưng Chúa đã phán rằng vị giám trợ là một vị phán quan thông thường ở Y Sơ Ra Ên xin xem GLGƯ 10772, 74. Ông có trách nhiệm để xác định sự xứng đáng của các tín hữu trong tiểu giáo khu của ông. Qua sự sắc phong và cuộc sống ngay chính, vị giám trợ được quyền mặc khải từ Đức Thánh Linh về các tín hữu trong tiểu giáo khu của ông, kể cả các em. Vị giám trợ có thể giúp các em qua tiến trình hối cải trong những cách mà cha mẹ hoặc những người lãnh đạo khác của các em không thể cung ứng được. Nếu tội lỗi đủ nghiêm trọng, thì ông có thể xác định rằng các đặc ân của các em trong Giáo Hội nên bị giới hạn. Ví dụ, là một phần của tiến trình hối cải của các em, ông có thể yêu cầu các em không dự phần Tiệc Thánh hoặc sử dụng chức tư tế trong một thời gian. Ông sẽ làm việc với các em và xác định khi nào thì các em được xứng đáng một lần nữa để tiếp tục các sinh hoạt thiêng liêng đó. Vị giám trợ của các em sẽ khuyên bảo các em về những việc phải làm để củng cố khả năng của các em nhằm chống lại sự cám dỗ. Ông có thể khuyến khích các em nghiên cứu một đề tài giáo lý, như sự hối cải, và rồi chia sẻ với ông điều các em đã học được. Ông có thể yêu cầu các em đến gặp ông mỗi tuần để báo cáo tình trạng của các em như thế nào trong việc tự loại bỏ mình khỏi những tình huống cám dỗ. Tôi Nên Nói Chuyện với Giám Trợ Vào Lúc Nào? Các em có thể nghĩ “Tất cả những điều đó nghe hay lắm, nhưng làm thế nào tôi có thể biết rằng những gì tôi đã làm là đủ nghiêm trọng để tôi cần phải nói chuyện với vị giám trợ?” Câu trả lời ngắn “Lương tâm của các em sẽ cho các em biết.” Khi nào các em cảm thấy lương tâm cắn rứt, thì hãy hành động ngay lập tức xin xem An Ma 3431–34. Vua Bên Gia Min đã dạy về sự hối cải “Tôi không thể kể hết tất cả những điều mà bởi đó các người có thể phạm tội được; vì có nhiều đường lối và nhiều cách thức khác nhau, nhiều đến đỗi tôi không thể đếm được” Mô Si A 429. Vì vậy, thay vì đưa ra một bản liệt kê chi tiết những điều các em phải thú nhận với vị giám trợ của mình, thì tôi xin chia sẻ một số nguyên tắc sẽ giúp các em đưa ra quyết định đó. Tôi Cần Phải Thú Nhận Điều Gì? Tôi biết rằng các em đã cố gắng để vâng lời, nhưng có lẽ các em đã phạm phải một số lỗi lầm —thậm chí một số lỗi lầm nghiêm trọng nữa. Hầu hết các lỗi lầm mà người ta phạm phải có thể được giải quyết qua lời cầu nguyện cá nhân và sự hối cải chân thành. Một số lỗi lầm, nhất là những lỗi lầm về sự vô luân, đòi hỏi phải thú tội với vị giám trợ trước khi các em có thể nhận được sự tha thứ của Chúa. Khi nghĩ về những lỗi lầm mình đã làm, các em có thể cảm thấy có tội, không an tâm, không vui vẻ, hoặc thậm chí còn đau khổ nữa. Nếu đang trải qua bất cứ những cảm nghĩ nào như thế, thì có lẽ các em cần phải nói chuyện với vị giám trợ của mình về những lỗi lầm đó. Đừng cố gắng để bào chữa cho mình hoặc hợp lý hóa tội lỗi của mình. Các em có thể nghĩ “Thật là quá ngượng ngùng để nói với vị giám trợ điều tôi đã làm. Ông ta nghĩ rằng tôi là một người tốt hơn thế. Ông ta sẽ sửng sốt nếu tôi nói cho ông ta biết điều tôi đã làm. Ông ta sẽ không thích tôi nữa.” Tôi hứa với các em là ông sẽ không kết án các em đâu. Là một tôi tớ của Chúa, ông sẽ nhân từ và thông cảm khi ông lắng nghe các em. Sau đó, ông sẽ giúp các em trải qua tiến trình hối cải. Ông là sứ giả với lòng thương xót của Chúa để giúp các em trở nên trong sạch nhờ vào Sự Chuộc Tội của Chúa Giê Su Ky Tô. Chúa đã phán “Này, kẻ nào biết hối cải những tội lỗi của mình, thì kẻ đó sẽ được tha thứ, và ta, là Chúa, sẽ không còn nhớ tới những tội lỗi đó nữa.” “Qua cách thức này, các ngươi có thể biết được một người có hối cải tội lỗi của mình không—này, kẻ đó sẽ thú tội và từ bỏ những tội lỗi đó” GLGƯ 5842–43. Khi các em thú nhận và từ bỏ tội lỗi của mình thì Chúa sẽ tha thứ cho các em. Các em sẽ không phải giải trình với Ngài về các tội lỗi khi đến lúc các em được phán xét. Nếu Tôi Không Thú Tội thì Sao? Đôi khi một người sẽ ngừng làm điều sai nhưng không bao giờ thú nhận với vị giám trợ của mình, khi cần. Do đó người ấy một mình tiếp tục mang gánh nặng tội lỗi, thay vì để cho Đấng Cứu Rỗi cất đi gánh nặng ấy. Tôi xin đưa ra một ví dụ. Một buổi tối cách đây một vài năm, tôi đã phỏng vấn những người lớn để gia hạn giấy giới thiệu đi đền thờ của họ. Một phụ nữ trung niên đến gặp tôi cho cuộc phỏng vấn của chị. Chị đã kết hôn trong đền thờ và suốt đời tích cực hoạt động trong Giáo Hội. Tôi cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn của chị. Trong khi diễn ra cuộc phỏng vấn, tôi nhận được một ấn tượng thuộc linh. Tôi nói với chị ấy “Thưa chị, tôi có ấn tượng rằng chị đã phạm một lỗi lầm nghiêm trọng khi còn là một thiếu nữ mà chị đã không thú nhận với một vị lãnh đạo chức tư tế. Chị có sẵn sàng để nói cho tôi biết về điều đó không?” Chị lập tức bắt đầu khóc. Chị ấy nói với tôi rằng quả thật như vậy, nhưng chị luôn luôn cảm thấy quá ngượng ngùng để thú tội với một vị giám trợ. Trong khi thú nhận điều mình đã làm, chị chia sẻ đầy đủ chi tiết cho tôi để xác định sự xứng đáng của chị. Lời thú tội của chị với một vị lãnh đạo chức tư tế đánh dấu sự kết thúc tiến trình hối cải của chị thay vì là sự khởi đầu. Chị đã mang gánh nặng và nỗi buồn của tội lỗi đó một cách không cần thiết trong hơn 30 năm. Vì chị ấy đã hoàn thành bước cuối cùng của sự hối cải nên tội lỗi của chị đã được tẩy sạch. Thỉnh thoảng tôi vẫn thường thấy chị ấy sau buổi tối phỏng vấn đó. Vẻ mặt của chị trở nên sáng ngời, và chị trông vui vẻ. Tôi muốn các em biết rằng tôi không nhớ tên của chị ấy. Chúa có thể loại bỏ những ký ức như vậy từ các giám trợ. Điều tôi nhớ là qua lời thú tội với vị lãnh đạo chức tư tế của chị, một phụ nữ trung niên đã được giải thoát khỏi cảm giác tội lỗi mà chị đã mang trong quá nhiều năm. Xin đừng mắc phải lỗi lầm đó. Nếu các em có cảm nghĩ tội lỗi nhưng không chắc chắn là các em cần phải thú nhận với vị giám trợ không, thì hãy đi gặp ông. Hãy để ông giúp đỡ các em. Đừng liều lĩnh mang một gánh nặng không cần thiết trong suốt cuộc đời của các em, điều đó sẽ làm cho các em cảm thấy đau khổ. Qua lời thú tội của các em với vị giám trợ và sự hối cải của các em, Chúa sẽ nâng gánh nặng đó ra khỏi tâm hồn của các em xin xem Ê Sai 118. Tại Sao Tôi Cần Phải Hối Cải? Chúa Giê Su Ky Tô đã trả giá cho các tội lỗi của tất cả nhân loại qua sự hy sinh chuộc tội của Ngài. Ngài mời gọi các em phải hối cải và tránh nỗi buồn phiền và đau khổ thêm. “Hãy hối cải … bằng không thì nỗi đau khổ của ngươi sẽ lớn lao vô cùng–lớn lao đến mức nào ngươi đâu biết được, cùng cực ra sao ngươi đâu biết được, phải gánh chịu khổ sở ra sao ngươi đâu biết được. “Vì này, ta, Thượng Đế, đã chịu những nỗi đau khổ ấy cho mọi người, để họ khỏi đau khổ nếu họ chịu hối cải; “Nhưng nếu họ không chịu hối cải thì họ sẽ phải đau khổ như ta đã chịu vậy. … “Vậy nên một lần nữa, ta truyền lệnh cho ngươi phải hối cải, … và rằng ngươi phải thú nhận những tội lỗi của mình, kẻo ngươi phải chịu những hình phạt mà ta đã nói tới” GLGƯ 1915–17, 20. Tôi làm chứng rằng qua nỗi đau khổ của Ngài, Chúa Giê Su Ky Tô đã trả giá cho tội lỗi của các em rồi. Các em có thể được tha thứ nếu các em hối cải. Đừng cố gắng trả giá cho tội lỗi của các em. Không có số lượng đau khổ nào của riêng các em sẽ cứu chuộc các em đâu; chỉ qua Sự Chuộc Tội các em mới nhận được sự tha thứ mà thôi. Cầu xin cho các em sử dụng đức tin nơi Chúa Giê Su Ky Tô và Sự Chuộc Tội của Ngài. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, tôi làm chứng rằng qua sự hối cải, kể cả lời thú tội với vị giám trợ của các em khi cần, thì các em sẽ trở nên trong sạch. Ngoài ra, nhờ ân điển của Đấng Cứu Rỗi—quyền năng làm cho có khả năng của Ngài—các em cũng có thể được củng cố trong khả năng của các em để chống lại cám dỗ trong tương lai. Vì vậy, các em sẽ có cảm giác yên tĩnh trong tâm hồn và hạnh phúc trong cuộc sống này, và các em sẽ thừa hưởng cuộc sống vĩnh cửu trong thế giới mai sau. Em khóc làm chi kỉ niệm ban đầuKhóc để làm gì có giữ được nhauMột lần tình vương để sauLà tấm bằng trọn đời mất nhauAnh ở lại ôm mối tơ sầuNhung gấm tình ta chỉ là ảo vọngEm đã kìm lòng mơ ước bằng khôngChuyện tình chìm nơi biển baoĐể lòng buồn còn mãi ngóng trôngTan vỡ rồi một giấc mơ hồngEm ơi chuyện ngày xưaTa gặp nhau đêm giao thừaBao mùa tình thay nắng mưaÔi tình đẹp mấy cho vừaEm ơi chuyện ngày quaNăm năm tìm đành phôi phaEm giờ cất bước phương xaRiêng anh khóc tình quê nhàTrao hết về em những mộng mơ dàiMột thuở ân tình nghe đã tàn phaiLòng buồn còn mong nhớ aiTừng chiều về lòng buồn đắng cayQuên sao được cùng tháng năm dàiNgày mai, là ngày tin yêu sứt dâyCũng có nghĩa là mình sẽ xa nhau mãi mãiKhi về bên ai, em có còn nhớ đến anh không. Bài hát Người sai tôi đi do ca sĩ Thanh Phương, Trần Ngọc thể hiện, sáng tác Nam Hải, thuộc thể loại Truyền Giáo. Ca khúc nằm trong Album Ca Hát Tin Mừng. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát Người sai tôi đi pdf, mp3, playlist/album, MV/Video Nguoi sai toi di miễn phí tại Lời bài hát Người sai tôi đi - Nam Hải Bài hát Người sai tôi đi - Nam Hải chưa có lời. Bạn có thể đóng góp tại phần bình luận. Trân trọng !Bài hát Người sai tôi đi của nhạc sĩ Nam Hải CHƯA có file PDF sheet nhạc. Người có thương thương tôi nghệ sĩThì đừng có thương như thương hại đờiVà đừng có nghe khi thiên hạ thường dèm pha tôi kiếp xướng caNgười đến đây, đêm đêm phòng tràĐèn màu kết hoa, thương yêu mượt màTôi xin người, nhìn lên sân khấuHãy tin tôi hơn lời caRượu nồng đó người đã say chưaÂn tình này sao không gắn bóĐời là những dòng nước vô tưTa là thuyền sóng đưa xa bờNgười ngồi đó còn có nghe tôiÂn tình đầy vươn lên đắm đuốiNgười đừng trách một kiếp cầm caCon tằm nào mà chẳng vương tơNgười nói đi như tim người nghĩLàm nghề xướng ca tôi mang tội gìHọa là có chăng tôi mang tội đờiLàm cho nhân thế say mêNgười nói đi cho tôi một lờiRằng nghề xướng ca tôi không lạc loàiTôi ơn ngườiPhận tằm tôi muôn kiếp vương tơ cho đời vui...Người có thương thương tôi nghệ sĩThì đừng có thương như thương hại đờiVà đừng có nghe khi thiên hạ thường dèm pha tôi kiếp xướng caNgười đến đây, đêm đêm phòng tràĐèn màu kết hoa, thương yêu mượt màTôi xin người, nhìn lên sân khấuHãy tin tôi hơn lời caRượu nồng đó người đã say chưaÂn tình này sao không gắn bóĐời là những dòng nước vô tưTa là thuyền sóng đưa xa bờNgười ngồi đó còn có nghe tôiÂn tình đầy vươn lên đắm đuốiNgười đừng trách một kiếp cầm caCon tằm nào mà chẳng vương tơNgười nói đi như tim người nghĩLàm nghề xướng ca tôi mang tội gìHọa là có chăng tôi mang tội đờiLàm cho nhân thế say mêNgười nói đi cho tôi một lờiRằng nghề xướng ca tôi không lạc loàiTôi ơn ngườiPhận tằm tôi muôn kiếp vương tơ cho đời vui...Người nói đi cho tôi một lờiRằng nghề xướng ca tôi không lạc loàiTôi ơn ngườiPhận tằm tôi muôn kiếp vương tơ cho đời vui...

người nói đi tôi mang tội gì