Đọc truyện Đích Nữ Họa Phi chương 50 tiêu đề 'Thái phó bần hàn'. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB. Sự xuất hiện của Jsol và Cara sẽ mang đến những sự thú vị cho tập 7 của Thiếu Niên Nói. Hãy cùng đón xem tập 7 của Thiếu Niên Nói 2021 để lắng nghe những tâm tư, tình cảm của thầy và trò trường THCS Lê Văn Tám, phát sóng trên VTV3 vào tối ngày 4/3 nhé! Chia sẻ. Bài viết. Thiếu niên bóng chuyền!! 39.6M Lượt xem. Thể Thao Hành Động Trường Học. Shoyo Hinata, một cậu bé đam mê bóng chuyền, đã bị đánh bại bởi cầu thủ thiên tài Tobio Kageyama trong trận đấu chính thức đầu tiên cũng là cuối cùng tại trường trung học cơ sở. 28 Chương 27: Tóc ở lỗ thoát nước. 29 Chương 28: Bài tập về nhà trễ. 30 Chương 29: Giỏi tưởng tượng. 31 Chương 30: Bán (Hạo Tường- Gia Kỳ) 32. 33 Chương 32: Bạn có sợ ma không. 34. 35 Chương 34: Cái xác thứ tư ( Đố mọi người tìm được đáp án). Hình hình ảnh Bác hồ với thiếu nhi Bác Nhớ các Cháu thiếu hụt Niên superman Miền Nam. Tháng 12 5 1968, những chiến sĩ trẻ miền nam đang học tập ở khu vực Tả Ngạn thì được 1 số ít cô chú với oto ra đón về Hà Nội. cash. "Mau nhìn." Tạ Lâm Nghiễn thúc giục một câu, bàn tay hắn từ gáy nàng trượt tới cổ, để cho nàng không gian quay đầu."Bây giờ ta liền xem, ngươi nhưng tuyệt đối đừng hôn ta."Tuy dùng từ giống như rất sợ hãi, giọng nói lại rõ ràng khinh Sở Nghiêu Nghiêu vẫn cẩn thận quay đầu, mặt nàng nhẹ nhàng kề trên ngực Tạ Lâm Nghiễn, quay sang hướng đàn heo con heo dồn chung một chỗ, thở hổn quanh rất tối, Sở Nghiêu Nghiêu chỉ có thể mơ hồ thấy trên người chúng nó dính đầy bùn đất và cỏ chúng nó đều cẩn thận lẫn sợ hãi nhìn quanh bốn như không có vấn đề gì? Trừ ánh mắt sợ hãi kia quá giống con người, Sở Nghiêu Nghiêu thật sự không cảm thấy chúng nó có nhân tính, cũng có thể có thể là bởi vì sống chưa tới nửa đời, nàng chưa từng chân chính quan sát kỹ càng loài Nghiêu Nghiêu lại quay đầu lại nhìn Tạ Lâm Nghiễn, giọng nói chân thành "Ta thật sự không nhìn ra được cái gì."Tạ Lâm Nghiễn trầm mặc, trầm mặc không nói gì biểu đạt hắn không biết nói gì với Sở Nghiêu Nghiêu."Được rồi, là ta đánh giá cao ngươi."Sở Nghiêu Nghiêu có chút bất mãn "Hừ" một Lâm Nghiễn thấy thế cười nhẹ, ngược lại hỏi "Phù lục ta đưa cho ngươi còn thừa nhiều không?"Sở Nghiêu Nghiêu gật đầu "Còn có rất nhiều.""Tốt." Sở Nghiêu Nghiêu không hiểu cho lắm "Muốn đánh sao? Đánh với ai? Với heo?""Có lẽ, lát nữa ngươi đợi ở chỗ này đừng động."Tạ Lâm Nghiễn rút cánh tay ôm Sở Nghiêu Nghiêu Thần và Chu Cố đều không nhìn sang bên lẽ là hiểu lầm đôi tình nhân hiện tại đang thân mật, sợ nhìn phải hình ảnh làm cho người ta xấu Nghiêu Nghiêu xê dịch sang bên cạnh, dựa vào sát nhìn Tạ Lâm Nghiễn đứng dậy, thậm chí lấy trường uyên từ trong không gian trữ vật đó vì ngụy trang thành đệ tử Xích Hỏa Sơn Trang nên hắn không đeo trường uyên trên Thần và Chu Cố cũng không chú ý, nhưng đàn heo lại ồn ào náo loạn, tựa hồ cảm thấy nguy hiểm sắp tới."Tranh —!" Sắc lạnh chợt lóe, trường uyên rời độ của Tạ Lâm Nghiễn rất nhanh, Sở Nghiêu Nghiêu chỉ thấy một tàn ảnh màu trắng, nhìn kỹ lại thì lưỡi kiếm thượng đã dính vết máu. Tạ Lâm Nghiễn chọn một con heo, dùng mũi kiếm rạch từ đầu kéo đến đuôi, trực tiếp rạch mở lưng con con heo rừng khác thấy thế thì hoảng sợ gào thét, chúng nó căn bản không có ý công kích Tạ Lâm Nghiễn, trái lại hoảng sợ chen nhau chạy trốn tán loạn, rất nhanh liền chạy ra khỏi ngôi miếu cũ tĩnh lớn như vậy, Việt Thần, Chu Cố không thể không nghe họ cũng ý thức được không đúng, đứng dậy đi tới chỗ Tạ Lâm Nghiêu Nghiêu theo lời Tạ Lâm Nghiễn chờ ở bên cạnh đống cỏ khô không nhúc nhích."Tạ sư huynh, làm sao vậy?" Việt Thần không hiểu hỏi, nghi ngờ nhìn con heo rừng nằm trên mặt đất kia "Con heo này có vấn đề gì sao, vì sao lại ra tay với nó?"Tạ Lâm Nghiễn không trả lời, hắn cúi đầu dùng kiếm đẩy da heo ra, rất nhanh, từ phía sau khe hở ở lưng lộ ra một cánh là cánh tay của nữ nhân, ngón tay còn đang run rẩy, hiển nhiên là còn Cố bị một màn này doạ sợ, cả kinh nói "Con heo rừng này ăn người!""Không phải." Tạ Lâm Nghiễn phủ tiếp tục dùng kiếm lột da heo nhanh, một con người hoàn chỉnh lộ là một nữ nhân, cả người loã lồ, co quắp cuộn ta hô hấp khó khăn, cơ thể cũng theo nhịp thở lúc lên lúc tấm da heo kia thì giống một bộ y phục bị cởi ra, nằm phịch bên mặt bụng không có nội tạng, cũng không có bất kỳ cái gì, chỉ có tấm da như nữ nhân này được mổ ra từ trong bụng rừng, không bằng nói Tạ Lâm Nghiễn chỉ lột ra một tầng da heo mà Thần và Chu Cố đều hít một hơi khí Nghiêu Nghiêu ở một bên cũng ngây là cái thao tác gì, vì sao muốn đưa bản thân vào trong một tấm da heo, ngụy trang thành heo có chỗ gì tốt?Hô hấp của nữ nhân từ kịch liệt đến yếu ớt, đến cuối cùng, chậm rãi biến điệu của Tạ Lâm Nghiễn rất lãnh đạm "Nàng ra chết rồi."Hơn nửa ngày, Việt Thần mới giật mình nói "Ta biết cái này, đây là một loại cấm thuật có xuất xứ từ Trụy Ma Uyên, tên là cả người lẫn vật thuật, có thể nhét một người vào trong túi da của bất kỳ loại động vật nào. Từ đó, người ấy chỉ có thể sống như động vật, một khi có ai đó muốn cứu bọn họ ra khỏi túi da, mất đi túi da bọn họ sẽ giống cá mất đi nước, rất nhanh sẽ chết.""Vẫn còn có cấm thuật ác độc như thế!" Chu Cố giật Thần nói "Ta cũng là ngẫu nhiên đọc qua trong một quyển sách, song trong sách này rõ ràng đã nói, loại cấm thuật này đã sớm thất truyền trong chiến tranh chính tà 400 năm trước.""Vậy vì sao lại xuất hiện ở chỗ này?" Chu Cố Thần lắc đầu, hắn lại đi hỏi Tạ Lâm Nghiễn "Sao Tạ sư huynh lại phát hiện điều này, ta không hề phát hiện ra.""Đó là bởi vì..." Tạ Lâm Nghiễn rốt cuộc ngẩng đầu lên, mặt hắn ngược sáng khiến Việt Thần và Chu Cố trong cái nhìn đầu tiên không thấy rõ ánh mắt của hắn."Bởi vì người bị cả người lẫn vật thuật cuối cùng, là do ta giết."Vừa dứt lời, Việt Thần, Chu Cố rốt cuộc thấy rõ mặt Tạ Lâm Nghiễn, hai người đều kinh hô một tiếng."Tạ sư huynh, sao mặt của ngươi lại thay đổi?!"Lời này khiến Sở Nghiêu Nghiêu hoảng sợ, nàng nhanh chóng ngồi thẳng dậy nhìn sang Tạ Lâm Nghiễn, vừa lúc nhìn thấy mặt hắn, đó là mặt thật của ra hắn để lộ ra diện mạo vốn có của hắn, trong đẹp đến cực hạn mang theo sát khí dày Nghiêu Nghiêu giật mình, nàng theo bản năng sờ mặt phải nàng cũng biến về dáng vẻ ban đầu đợi nàng phản ứng, nàng đã nhìn thấy trường kiếm trong tay Tạ Lâm Nghiễn đâm về phía Việt Thần và Chu nhiên, Tạ Lâm Nghiễn muốn giết bọn họ."Xì" một tiếng, dưới ba cặp mắt hoảng sợ, lưỡi kiếm đâm vào cơ thể Việt Nghiêu Nghiêu bật dậy, nàng muốn tiến lên ngăn cản, lại biết mình căn bản không thể ngăn cản Tạ Lâm là Tạ ma đầu, hắn muốn giết ai, làm sao Sở Nghiêu Nghiêu nói vài câu là có thể khuyên Việt Thần từ đầu đến cuối căn bản không có ác ý gì với hai người họ, nhưng là Tạ Lâm Nghiễn vẫn muốn giết bọn chính là người như vậy, trước giờ đều chưa từng thay kiếm từ trong lồng ngực Việt Thần rút ra, mang ra một đường máu, bị đêm tối nhuộm thành màu đen thậm chí không thể phát ra một tiếng hét thảm đã ngã gục, giống lần Sở Nghiêu Nghiêu chết như kiếm lagm vỡ tâm Nghiêu Nghiêu vừa định mở miệng gọi tên Tạ Lâm Nghiễn, đột nhiên có một bàn tay vươn ra từ phía sau lưng bịt chặt miệng nàng lại, lôi nàng vào trong bao Nghiêu Nghiêu điên cuồng giãy giụa, nhưng sức lực nàng so với người bắt nàng tựa như đá chìm đáy biển, không hề hữu phải chứ, chỗ thế này cũng có kẻ buôn người???"Tỷ tỷ, tỷ bình tĩnh một chút đi!" Một giọng nói lo lắng của thiếu niên ở phía sau Sở Nghiêu Nghiêu truyền đến, chính là người che miệng Nghiêu Nghiêu cũng không giãy giụa thật, có kẻ buôn người nào lúc bắt cóc người khác chính mình cũng nằm trong bao tải kia thấy nàng rất phối hợp cũng buông lỏng tay che miệng và tay giữ cánh tay này Sở Nghiêu Nghiêu mới phát hiện, nàng cũng không phải bị bắt vào trong một cái bao tải, không gian xung quanh vậy mà rất lớn, giống một cái lều xoay người lại, nhìn về phía người bắt nàng vào tay đối phương cầm phất trần, một tay giơ ngọn nến, ánh lửa nhảy nhót chiếu từ cằm hướng lên trên có hiệu ứng vô cùng kinh Nghiêu Nghiêu nuốt nước bọt, hỏi "Ngươi là ai?"Thiếu niên cười cười "Tỷ tỷ, tỷ chớ khẩn là đệ tử Thánh Đạo Cung, ta tên là Lý Từ Tuyết, ta xuống núi để trừ ma."Sở Nghiêu Nghiêu há miệng thở dốc, hồi lâu không nói câu nói Thánh Đạo Cung đã sớm lánh đời, lại không nghĩ rằng có thể gặp ở nơi như thế nữa thiếu niên trước mặt trông cũng chỉ mười lăm mười sáu tuổi, tươi cười đơn thuần, trông rất dễ lừa."Tỷ tỷ, tỷ đừng khẩn bố linh bảo có thể ngăn cách ma khí, ngọn nến trong tay ta là nến trừ tà, ma vật bình thường đều không dám tiến gần."Sở Nghiêu Nghiêu vẫn không mở miệng, nàng dùng thần thức bạc ngược của mình quan sát thiếu niên một phen...Hoàn toàn không nhìn ra tu vi hắn là tình huống này, hoặc là hắn hoàn toàn không có tu vi, hoặc là tu vi của hắn đối với Sở Nghiêu Nghiêu mà nói là bí tình huống hiện tại, hiển nhiên là vế Từ Tuyết hiển nhiên phát hiện ý đồ của Sở Nghiêu Nghiêu, hắn cũng không giận, cười ngây ngô vài cái, rất thẳng thắn thành khẩn nói với Sở Nghiêu Nghiêu "Tỷ tỷ yên tâm đi, ta là Kim đan hậu kỳ, những ma vật kia căn bản không đủ làm ta sợ hãi."Sở Nghiêu Nghiêu "..."Mười lăm mười sáu tuổi Kim đan hậu kỳ? Đây là thiên tài từ đâu đến?"Tỷ tỷ, tỷ còn chưa nói tỷ tên gì đâu?" Thiếu niên rốt cuộc ý thức được vấn đề, sau khi Sở Nghiêu Nghiêu bị hắn kéo vào thì một câu cũng còn chưa nói."...!Ta tên Sở Nghiêu Nghiêu.""Hoá ra là Sở tỷ tỷ, tỷ yên tâm đi, ta rất lợi hại." Thiếu niên lắc ngọn nến trong tay mình, mặt đầy tự tin nói với Nghiêu Nghiêu không biết nên nói là hắn dễ gần hay là ngốc, thật lâu mới nói "Tại sao ngươi đột nhiên lôi ta vào.""Ta đương nhiên là đang cứu tỷ! Tỷ không phát hiện kẻ cuồng sát bên ngoài đang bắt đầu đại khai sát giới sao?" Gương mặt Lý Từ Tuyết nghiêm túc, nói y như Sở Nghiêu Nghiêu nhếch lên, kẻ cuồng sát là đang nói Tạ Lâm Nghiễn? "Sao hắn lại thành kẻ cuồng sát?"Vị này không nhìn ra nàng và Tạ Lâm Nghiễn là một bọn sao?"Tỷ không thấy thanh kiếm kia của hắn dính bao nhiêu sát khí sao? Loại sát khí dày đặc kia cũng không phải giết yêu thú hay ma vật có thể tụ đã giết rất nhiều người, hơn nữa thanh kiếm kia căn bản không phải sát kiếm, rõ ràng là một thanh kiếm chính khí lẫm liệt, nhưng giết nhiều người như vậy, điều này nói nên cái gì?" Thiếu niên phe phẩy phất trần trong tay, nói chuyện lấp lửng."Nói rõ cái gì?" Sở Nghiêu Nghiêu theo lời hắn nói hỏi một câu."Nói rõ hắn đi lệch đường, hắn vốn nên đi chính đạo lại lệch qua sát như thế không bị thiên đạo khống chế, là kẻ liều mạng, rất đáng sợ."Sở Nghiêu Nghiêu âm thầm đánh giá thiếu niên, lời của hắn Sở Nghiêu Nghiêu căn bản không nhìn ra, nàng cũng chưa từng nghe ai đánh giá Tạ Lâm Nghiễn như lời của thiếu niên cùng miêu tả Tạ Lâm Nghiễn trong nguyên tác rất giống hắn nhìn ra được? Sở Nghiêu Nghiêu cảm thấy Lý Từ Tuyết này có cái gì đó không rằng Kim Đan hậu kỳ đối với con gà như Sở Nghiêu Nghiêu mà nói là rất Tạ Lâm Nghiễn tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, hắn sao có thể bị đứa con nít này nhìn thấy vận mệnh chứ?Trong màn rất tối, ngon nến trong tay thiếu niên là ánh sáng duy cử động khiến Sở Nghiêu Nghiêu có thể nhìn rõ mặt của quan rất anh tuấn, mặt mày xuất trần, đôi mắt sáng sủa trong veo, phụ trợ cho dáng vẻ không dính khói lửa nhân gian này càng nồng không phải là ánh sáng ngọn nến chiếu qua quá kinh dị, hắn trông thật sự giống tinh với Tạ Lâm Nghiễn vẫn kém một chút."Vậy sao ngươi chỉ cứu một mình ta?" Sở Nghiêu Nghiêu hỏi."Năng lực của ta, chỉ có thể cứu được một mình tỷ, hai người kia nhất định phải chết, cái tên cuồng sát kia mặc dù chỉ có tu vi Kim Đan sơ kỳ, nhưng rõ ràng là hắn cố ý ép tu vi của mình vi thật sự của hắn ta không nhìn ra, rất có thể đã đến Hóa Thần kỳ, ta không phải là đối thủ của hắn." Thiếu niên chớp mắt, nói rất nghiêm túc."Hóa Thần kỳ? Trên đời không phải là không có Hóa Thần kỳ sao?""Có có!" Thiếu niên gật đầu "Chẳng qua Hóa Thần kỳ đều áp chế tu vi của mình xuống Nguyên Anh hậu kỳ, bằng không một khi đột phá, sẽ không độ được thiên kiếp."Sở Nghiêu Nghiêu lần đầu tiên được chuyện này, nàng nghi ngờ nhìn thiếu niên, không hiểu cho Từ Tuyết lại nói "Vốn dĩ chỉ cần chăm chỉ tu luyện là có thể thuận lợi vượt qua thiên thiên đạo thế giới của chúng ta có chút vấn đề.""Vấn đề gì?""Nó nhập ma." thiếu niên giảm âm lượng xuống, giống như đang nói bí mật gì đó "Chính xác mà nói, trước khi một vị thiên địa cộng chủ nhập ma, hắn phân chia thành hai bộ phận, một cái tạo thành thiên đạo, một cái tạo thành Trụy Ma Uyên, trừ phi có thể rút Trụy Ma Uyên ra khỏi thế giới của chúng ta, bằng không, thế giới này sẽ không có ai có thể thành công phi thăng nữa.". Edit by ttan"Anh Song Dưỡng Thủy ơi." Trong khe cửa mở hé, xuất hiện khuôn mặt của một thiếu nữ. Tóc xoăn ngắn, khóe miệng nhếch lên cao, cặp mắt to chớp chớp không ngừng, sau đó bỗng dưng trừng lớn, "...... A!" Âm cuối kéo dài vang lên trong phòng."Quyển Quyển!" Thiếu niên khẽ gầm một tiếng, kéo phắt lấy chăn trên giường, lung tung quấn nửa dưới người mình lại, "Em không biết đường gõ cửa à?""Gõ rồi. Em gõ ở trong lòng rồi." Quyển Quyển phồng má, giả vờ giả vịt che hai mắt, lại lén nhìn tình trạng lúng túng của anh trai qua kẽ tay, "Ai mà biết anh đang thay quần áo. Em đâu có con mắt nhìn xuyên thấu."Đúng là cãi chày cãi Dưỡng Thủy hết cách với cô em gái nghịch ngợm nhất nhà này, bất lực nói "Vậy giờ em biết rồi, có thể ra ngoài trước được rồi chứ?"Rầm!Cánh cửa nhanh chóng đóng lại, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp biến mất sau trong cánh cửa, Song Dưỡng Thủy bất lực lắc đầu, bỏ chăn mỏng ra, lấy chiếc quần jean màu xanh lam nhạt trên giường mặc vào cửa, Quyển Quyển xoa xoa đôi bàn tay lên khuôn mặt nhỏ nóng bừng "Mắt tý thì mọc lẹo."Ngụy Lạc Di bên cạnh cô không nhìn thấy tình huống cụ thể, nhưng dựa vào đối thoại của hai anh em, đại khái có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì, bởi vậy mặt cũng trở nên đỏ bừng."Nhìn thấy gì thế? Sẽ không phải là chưa mặc gì hết đấy chứ?""Mặc rồi. Mà kể cả có khỏa thân cũng chẳng sao, anh em trong nhà cả, hồi nhỏ bọn mình còn tắm chung cơ." Quyển Quyển vỗ vỗ má mình, thở dài, "Nhưng anh mình thật là, chẳng phải vẫn mặc quần lót đấy à, nổi nóng dữ vậy làm gì?"Ngụy Lạc Di mím môi cười, kéo tay Quyển Quyển "Bọn mình xuống dưới chờ đi.""Ừ."Hai người đi xuống nhà, trong phòng khách dưới nhà có không ít người đang đứng. Mấy túi hành lý ném tứ tung ngang dọc trên sô pha, trên tay các bạn nhỏ đều cầm mũ che nắng, trên mặt ai ai cũng lộ ra vẻ háo hức và mong lâu sau Song Dưỡng Thủy đi xuống với một chiếc túi màu đen trên Đông Dương ngồi ở một góc sô pha, người vừa mới gây họa, đã đổ sữa bò lên người anh cả, Miên Miên, đang ngồi bên cạnh anh, nửa thân trên rúc cả vào trong lòng anh."Mọi người đang đợi con đấy, Song Dưỡng Thủy, lần sau thao tác nhanh nhẹn một chút." Người làm bố nhắc nhở Dưỡng Thủy gật đầu "Vâng."Dương Lưu Thư xót con trai lớn, nói đỡ "Còn không phải là họa do Miên Miên mà ra, muốn trách thì cũng nên trách con gái anh."Song Dưỡng Thủy nghiện sạch sẽ, sữa bò đổ lên người, nhất định không chỉ có lau một cái, thay bộ quần áo là có thể xong việc. Nhìn tóc cậu còn hơi ướt, chắc là đã đi Miên tủi thân nhìn mẹ một cái, dựa càng sát hơn vào lòng Lưu Thư lại chuyển qua cậu hai nhà mình và cậu hai nhà Hướng Đồ Nam, nhẹ giọng dặn dò bọn họ "Hai đứa nhỏ hơn, phải nghe lời anh chị, đừng chạy lung tung một mình, biết không?" Cậu nhóc đơn thuần ngại ngùng yêu thầm lớp trưởng lớp mình, thế nhưng thái độ của lớp trưởng với cậu lại như vừa đấm vừa xoa. Liệu mùa xuân đầu đời của cậu rồi sẽ tu thành chánh quả hay không? Tác giả Bắt Được Một Con Cá Trợ lý Mộng Tử Manhua Lời người đăng đây là một bộ truyện dành cho những bạn yêu thích vườn trường lãng mạn =3= truyện có nét vẽ cực kiểu đáng yêu luôn, tuy chỉ mới đọc sơ nhưng tui thấy bạn công nào!? cũng ngầu cũng soái hết trơn~~ cùng nhảy hố nào các thím ơi~~ Thông tin thêm Nhân lực tham gia edit Chè, Larten, Jepp, Un, Diện, Ren, Ying, Char, Un HOME Giới thiệu FCBL Donate – Ủng hộ Cấp quyền Tuyển dụng Lịch mở khoá Điều khoản dịch vụ Chính sách khiếu nại, hỗ trợ Chính sách bảo mật © 2019 - FanCuongBoyLove - Trang đọc truyện boylove Online miễn phí. Chương 9 Hình ẢnhJesus as a boy, praying - Chúa Giê Su Na Xa Rét lớn lên ở thành Na Xa Rét. Ngài học được nhiều điều và trở nên “mạnh mẽ,… và ơn Đức Chúa Trời ngự trên Ngài.” Hình ẢnhJesus goes with Joseph, Mary and others to Jerusalem - Khi Chúa Giê Su được 12 tuổi, Ngài đi với Giô Sép và Ma Ri trong một nhóm người dự lễ ở Giê Ru Sa Lem. Họ ở đó vài ngày. Hình ẢnhJoseph and Mary returning home from Jerusalem without Jesus - Khi Giô Sép và Ma Ri rời nhà, họ nghĩ rằng Chúa Giê Su đang trở lại Na Xa Rét với bạn bè của Ngài. Nhưng Chúa Giê Su đã ở lại Giê Ru Sa Lem. Hình ẢnhJoseph and Mary looking for Jesus in Jerusalem - Khi Giô Sép và Ma Ri đi tìm Chúa Giê Su thì họ không thể tìm ra Ngài. Không một ai trong nhóm họ đã thấy Ngài. Vậy nên, Giô Sép và Ma Ri trở lại Giê Ru Sa Lem. Họ đã tìm Chúa Giê Su trong ba ngày. Họ rất buồn. Hình ẢnhJesus with the teachers in the temple - Cuối cùng, họ tìm thấy Chúa Giê Su trong đền thờ đang nói chuyện với một số giáo sư. Ngài đang trả lời những câu hỏi của họ. Các giáo sư này rất ngạc nhiên thấy Chúa Giê Su biết rất nhiều điều. Hình ẢnhJoseph and Mary find Jesus in the temple - Ma Ri nói với Chúa Giê Su rằng bà và Giô Sép đã lo lắng về Ngài. Chúa Giê Su đáp rằng Ngài đang làm công việc của Cha Ngài—công việc của Thượng Đế. Giô Sép và Ma Ri không hiểu. Hình ẢnhJesus returns with Joseph and Mary to Nazareth - Chúa Giê Su đi về nhà ở Na Xa Rét với Giô Sép và Ma Ri và vâng lời họ. Hình ẢnhJesus continues to study - Chúa Giê Su học biết càng nhiều thêm về công việc của Cha Thiên Thượng. Hình ẢnhJesus grows tall and strong - Vóc dạc Ngài cao lớn và mạnh mẽ. Hình ẢnhJesus as a youth handing bread to a girl - Dân chúng yêu mến Ngài. Ngài làm điều mà Thượng Đế muốn Ngài làm. Hình ẢnhJesus as a youth, praying - Thượng Đế yêu thương Ngài.

câu chuyện thiếu niên chương 50