Nhiệm Vụ Đời Thật - Chapter 56. [Cập nhật lúc: 23:31 14/10/2022] Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới. Server 1 Server 2 Server VIP Server VIP 2. Báo lỗi. Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter. 1 Theo dõi. Chap trước Chap sau. Trang chủ. một tiếng rên khe khẻ, dù rất nhỏ nhưng trong một đêm tối tỉnh mịch và yên lặng thế này ông tâm vẫn nghe được, ông nhận ra đây là tiếng rên của một người đàn bà và ông cũng biết người đàn bà này là ai, chẳng ai khác chính là vợ ông, dù có lãng tai đến mấy thì ông vẫn có thể nhận ra được tiếng rên sung sướng của vợ mình, nhưng tại sao tiếng rên … Bộ đầu tiên được xem lúc đó khoảng 4,5 tuổi thì phải. Tạo hình đẹp, song cũng hay. Power Rangers Lost Galaxy (Season 7) - Opening Theme. Watch on. Sau đó đc xem đến Rescue, Time, rồi đến Gao, cuồng phong với khủng long sấm sét xem được 1 nửa. Ngày xưa nhà cho thuê băng đĩa nó sướng Lời Tựa Một Tình Yêu - Truyện Audio Ngôn Tình. Lời Tựa Tình Yêu là câu chuyện đầy cảm động về tình yêu chung thủy, sắt son của tử tù Lê Hồng Tư và nữ chiến sĩ cách mạng Lê Thị Châu. Để được ở bên nhau họ đã phải trải qua bao nhiêu gian, thử thách, hi sinh. Truyện tranh Doremon. Tác giả: Fujiko F. Fujio. Thể loại: Truyện Tranh. Vui lòng chọn định dạng file để tải hoặc đọc online. Tập 20 - Chương 8: Xin mời thăm sao thổ Tập 27 - Chương 17: Thế giới không có gương soi. Tập 27 - Chương 18: Sức mạnh tinh thần. cash. Ở cái đất Sài Gòn này, ai cũng biết đến gia tộc họ Trần, một gia tộc giàu có nhất nhì mảnh đất này. Chủ gia đình ông Trần Khải có 3 người con trai lần lượt Trần Đình Tuấn, Trần Đình Toàn và Trần Đình Đình Tuấn năm nay 47 tuổi, vợ gã chết sớm nên gã đi bước nữa với một phụ nữ góa chồng khác là Nguyễn Thị Xuân, tất nhiên là vì nhan sắc và tài nữ công gia chánh của cô nay gần Tết Dương lịch nên Xuân đi siêu thị chuẩn bị bữa tiệc cho gia đình, nhìn những đứa trẻ đang mang cặp học sinh nói chuyện vui vẻ với nhau mà cô lại chạnh lòng nghĩ đến Long, đứa con của mình và chồng cũ, nó đã bỏ nhà ra đi gần tròn 5 năm rồi, cũng vào ngày đầu năm đẩy chiếc xe đẩy chứa hàng đống bao nilong thức ăn và đồ dùng tới bãi để xe thì Xuân giật mình nhìn vào bóng lưng của một cậu thanh niên đang đứng với nhóm bạn. Xuân cảm giác lạ lắm, giác quan của người mẹ làm cô tin chắc rằng đó là bóng lưng của con trai mình, để mặc chiếc xe đẩy chạy dài, Xuân tiến về chỗ đám thanh niên.“Long………là con hả……..con đó hả Long” Xuân run run lên tiếng khi đến gần cậu thanh niên thanh niên đang cười đùa với nhau bỗng im lặng nhìn vào cô, cậu thanh niên có bóng lưng ấy run lên quay ngược lại nhìn Xuân trong hốt vào gương mặt yêu thương sau bao năm xa cách, Xuân nhào tới ôm chầm lấy cậu thanh niên.“Long……..con ác lắm………con bỏ mẹ đi như thế……………..con không thương mẹ sao?” Xuân ôm chặc lấy con trai khóc to không nói gì, hắn cũng giang tay ôm chầm lấy mẹ mình, hắn cũng nhớ mẹ lắm, từ nhỏ mẹ là người thân duy nhất của hắn, nếu không phải không chịu đựng nổi thì hắn cũng không bao giờ xa mẹ mình.“Long……….về với mẹ đi………mẹ xin con đấy…………con về với mẹ nhé” Xuân ghì chặt lấy Long như sợ mất đi hắn một lần nữa.“Mẹ……..mẹ đừng bắt con về mà………con ở ngoài này thoải mái lắm…………” Long nhìn mẹ yêu thương nói, hai mắt gã đã sớm lệ nhòa làm bọn bạn bên cạnh trợn mắt.“Long……..mẹ biết con chịu nhìu uất ức……..nhưng mà không có con mẹ sống không nổi ……. về đi con…..mẹ xin dượng con……cho con đi học lại……..nhé……thương mẹ đi Long” Xuân rơi nước mắt nhìn vào mắt Long cầu nhìn vào hai mắt ngập nước của mẹ mà trái tim lạnh lùng sắt đá do trải qua những năm tháng bươn chải kiếm sống cũng bị tan ra nhanh chóng.“Mẹ……con về với mẹ mà……..mẹ đừng khóc nữa được không” Long ôm chầm lấy mẹ, hắn không muốn mẹ khóc tí nào, từ nhỏ bà đã dành cho hắn tất cả tình thương yêu, đến khi ba qua đời vì bệnh tật, bà đi bước nữa cũng vì nợ nần tiền viện của ba làm ông bà ngoại bị người ta đến đòi nợ chửi bới đánh là Long từ bỏ cuộc sống bên ngoài sau 5 năm vì mẹ, nhìn mẹ nắm chặt tay mình cười tươi vui vẻ, gã cũng cảm thấy an lòng, gã sống cũng chỉ vì bảo hộ nụ cười ấy. Đến khi nhìn thấy tòa biệt thự trắng to lớn và sang trọng trước mắt, Long mới dẹp đi những suy nghĩ vu vơ, hắn hít một hơi thở sâu bước theo mẹ, Xuân không nhìn thấy ánh mắt Long lúc ấy, là ánh mắt của một loài thú săn Long trở về như một hạt cát giữa sa mạc, đối với mọi người trong nhà họ Trần chả ai quan tâm đến hắn, chỉ là căn biệt thự lại đỡ đi một phòng trống mà thôi. Long được phân một phòng ở tầng trệt, gần với mấy phòng người hầu trong nhà vì chẳng ai muốn cạnh phòng một đứa như hắn, nói là phòng nhưng mà thật ra nó thật ra là phòng để đồ lặt vặt, xung quanh là những thùng giấy và chai lọ gì đó, mà hắn cũng chả quan tâm, hành lí của hắn chỉ là bộ quần áo trêи người và ít tiền trong trêи cái nệm ẩm mốc, Long nhìn vào trần nhà nhớ lại ngày tháng vui vẻ 5 năm qua. Mẹ hắn đi bước nữa khi hắn mới 5 tuổi, là một cậu nhóc hiếu động và thông minh, nhưng kể từ ngày bước vào căn biệt thự này, hắn lại trở thành một cậu bé tự kỉ và run sợ trước bất cứ ai. Khi không có Xuân bên cạnh, bắt cứ ai cũng sẵn sàng cho cậu nhóc một cú đá, một cái nhéo hay cốc đầu……ban đâu cậu bé còn khóc nhưng mà sau đó lại bí đánh đau hơn vì tội khóc nhè nên cậu chẳng dám khóc nữa, chỉ cố gắng trốn họ bằng cách chui vào một góc nào đó hoặc ở lì trong phòng, dần dần những người kia lại nói với mẹ cậu là cậu bị khùng, nên đưa cậu đi trại trẻ mồ côi nhưng mà Xuân thà chết cũng không đưa con mình đến chuyện với cậu bé ấy lại càng kinh khủng khi mẹ cậu sinh thêm một em bé, đó là em trai cùng mẹ khác cha với Long, Trần Đình Lợi, chỉ có mang họ Trần mới được coi là con người trong cái gia đình này, kể cả mẹ hắn cũng phải chịu nhiều đau khổ khi về làm dâu, đặc biệt là bà mẹ chồng luôn hạch sách bắt bẻ đủ điều làm cho nhiều lần Long nhìn thấy mẹ khóc một mình trong góc tường nhiều lần vì uất ức không biết chia sẽ với này trôi qua ngày khác, cứ thế Long lớn lên trong ánh mắt khinh bỉ và sự đối xử tệ bạc của những con người bên trong tòa biệt thự này còn Lợi có tiếng là cháu đích tôn nên được ông bà nội và mọi người yêu thương nuông chiều hết mực. Long nhớ lại mỗi dịp Tết đến, hắn được mẹ mua cho một bộ đồ mới xinh xắn, nhưng lúc mẹ đi đấu đó ngay lập tức nó bị bọn anh chị họ’ trong nhà xé rách rồi đổ hết cho thằng khùng’ ấy lúc bị hỏi, chả ai bênh hắn, cái danh thằng khùng’ của hắn làm cho mọi lỗi lầm đều đổ hết vào đầu hắn mặc kệ đúng xa nhìn Lợi thử hết bộ đồ này đến bộ đồ khác được mọi người mua tặng, Long chui vào một góc rồi lôi con siêu nhân bằng gỗ đã cháy đen ra nắm trong tay , đó là món quà mà ba cậu, một người thợ mộc làm cho cậu và cũng là món quà duy nhất trước khi ông đổ bệnh nằm xuống, có lần Long đem ra chơi bị bọn chúng nhìn thấy, thế là chúng giật lấy đem đi đâu đó, sau đó Long mới tìm thấy nó đen thui đang nằm trong đống rác. Nhìn con rối đã cháy đen, Long muốn khóc lắm nhưng sợ bị đánh và mẹ lại bị la nên cậu bé không dám, cậu vuốt vuốt con rối như sợ nó bị hỏng một lần nữa, đó là món đồ chơi duy nhất của cậu chuyển lên tới đỉnh điểm khi Long học lớp 7, vì mang danh con cháu trong nhà nên nhà họ Trần không thể để hắn học trường bình thường được, hắn được xếp vào lớp bình dân nhất’ trong một trường tư thục nổi tiếng của giới nhà danh thằng khùng’ treo trước cổ làm Long chả có một đứa bạn trong lớp nhưng rồi lại có một cô gái đặc biệt là chủ động bắt chuyện với hắn. Đó là Thảo, hình ảnh khuôn mặt trái xoan, hai mắt long lanh và mái tóc dài tới tận thắt lưng vẫn còn như in trong tâm trí Long cho đến tận bây giờ, cô bé là người bạn đầu tiên của hắn, trò chuyện với cô làm hắn rất vui, cả ngày Long chỉ mong chờ đến lúc được đến trường, trò chuyện với cô và nhìn cô cười, đó là hạnh phúc nhỏ nhoi của một cậu bé 13 rồi vào buổi sáng đầu tiên của năm mới, khi mọi người đang chúc nhau Happy new year’, Long cũng háo hức lắm vì ngày hôm qua hai đứa hẹn nhau ra công viên chơi cùng với đám bạn xóm Thảo khi được nghỉ học, từ nhỏ cậu đã theo mẹ về nhà chồng nên nào biết cảm giác được chơi đùa cùng bạn bè là thế nào đâu. Long háo hức lắm, cậu xin mãi mới được mẹ cho đi đấy, Xuân cũng thương con trai , từ cậu bé hiếu động đến lúc cô đem cậu vào căn biệt thự thì cậu trở nên trầm tính và im lặng, cô hỏi mãi cũng không biết vì sao, hôm nay dù làm trái ý mẹ chồng cô cũng cho Long ra đây để cậu gặp bạn mãi, đợi mãi……đến lúc nắng gắt chói chang Long vẫn không thấy bóng dáng của Thảo đâu, nhìn đám nhóc bằng tuổi cậu đang chơi đùa vui vẻ bên kia, cậu thèm lắm, thèm muốn được như chúng nó, nhưng mà cậu nghĩ đến mẹ, mẹ xin mãi thì bà nội’ mới cho cậu đi đến trưa là phải về, cậu về muộn thì mẹ lại bị mắng nữa, Long lủi thủi ra về trong suy nghĩ chắc Thảo bận việc gì đó theo hành lang về đến phòng mình, Long nghe tiếng mấy đứa anh em’ họ Trần đang nói chuyện vui vẻ gì đó ở trong phòng của Lợi, cậu định im lặng bước qua thì bỗng dưng sững người lại“Haha thằng ngu đó còn đợi ở chỗ đó à?” Thằng Bình, con trai đầu của Toàn hơn Long 2 tuổi lên tiếng.“Phải………nó tưởng con kia còn rảnh tới đó chơi với nó……haha……….ba nó mới bị ba mình cách chức nên giờ nhà nó đang cuống cả lên, còn thơi gian mà ra đó chơi……haha” thằng Công, em trai Bình bằng tuổi với Long cười ha hả.“Anh Bình với anh Công ác ghê……..nó chỉ có một người bạn đó thôi mà cũng không tha…..hihi” Quỳnh Anh, con gái đầu của Nghĩa nhỏ hơn Long 1 tuổi cười.“Ha ha……thằng con hoang ấy nên biến khỏi đây lâu rồi……..nó cũng xứng có bạn sao…….đừng có mơ……thứ ấy cũng xứng làm anh của thằng Lợi sao…….nó nên đi chết đi” Công cười run người khi nghe được cuộc đối thoại bên trong, cậu đã làm liên lụy đến gia đình của Thảo, bố cô đã mất việc chỉ vì con gái làm bạn với một đứa như cậu. Long nắm chặt nắm đấm muốn xông vào đấm thằng những thằng chó kia gãy hết răng nhưng mà……nhưng mà đấm xong thì mẹ……..mẹ cậu sẽ ra sao………móng tay đâm vào da thịt trong lòng bàn tay đến chảy máu nhưng long không dám vào…..cậu chạy về phía nhà bếp trong uất căn phòng bếp, Xuân đang làm thức ăn, nay nhà có tổ chức tiệc nên cô đã phải thức từ sớm làm quần quật đến bây giờ, nhìn mấy nồi thịt thơm phưng phức, Xuân thầm nghĩ tí phải dấu riêng cho Long một cái đùi gà, không biết thằng bé hôm nay chơi với đám bạn có vui không, nghĩ đến con cô lại hít sâu một hơi vào làm xa, nhìn bóng lưng mẹ ướt đẫm mồ hôi vì làm thức ăn cho buổi tiệc, Long mắt nhòe đi, mang tiếng là con dâu cả trong gia đình mà mẹ cậu làm việc còn nhiều hơn cả người ở, bàn tay mẹ đã chai sạn đi vì nắm hết dao, kéo….đến cái cây chùi nhà và cái chổi quét rác…..Long nhìn hình bóng mẹ để ghi nhớ mãi mãi trong tâm trí mình, sau đó cậu quay đi, chạy nhanh khỏi khu biệt thự này, cậu không muốn trở về nơi đây một lần nào nữa.…………Tối hôm đó, Sài Gòn đón chào cơn mưa phùn nho nhỏ, cộng thêm không khí lạnh nên cái vẻ tấp nập hàng đêm trêи những con phố chẳng còn, thay vao đó là vài ba cặp tình nhân chở nhau đi nhanh trong đêm rồi chui tọt vào một cái hotel 1 giờ 50, hai giờ 70 gì đó…….Long giờ đây đang núp trêи bậc thềm của một hiệu thuốc tránh mưa, mắt nhìn về phía một xe bánh bao thơm lừng ở gần đó mà chảy nước miếng, cậu đói đến run cả tay lúc sau, lấy hết can đảm và vì quá đói, Long bước về phía xe bánh bao.“Dì……dì ơi…..” Long run rẩy gọi.“A……sao con……..ăn mấy cái……..loại nào” bà bán bánh nở nụ cười thân thiện nhìn cậu, con cái nhà ai mà kêu đi mua mà không cho nó mang cái dù hay cái áo mưa.“Dì……con đói quá…….cho……cho…….cho con” Long run rẩy nhìn vào những chiếc bánh thơm phứt trong nồi xin, vẻ mặt bà bán bánh chuyển từ nụ cười sang nhíu mày rồi nhìn thấy cậu đang ngửa tay nên hai mắt trừng to.“Cút………cút ngay………tối giờ chưa bán được cái nào đây này…….xin……mẹ mày chứ xin…….tin tao cho mày què luôn không……cút mau” mụ hét lên làm Long hoảng sợ, chỉ là xin thôi mà, cậu chạy nhanh như bị ma đuổi khi thấy mụ rút cây gậy sắt ra………“Bốp” Long đâm sầm vào một gã CA đang đi tuần phía trước.“Này……..cháu cẩn thận chứ…………..đi đâu giữa trời mưa mà không mang dù?” gã nghi vấn đặt câu hỏi với cậu bé vừa chạy nhanh giữa trời mưa.“Này……không nghe chú hỏi sao?” thấy Long im lặng, gã nắm lấy tay hoảng hốt, cậu sợ sẽ bị bắt về cái căn biệt thự kinh khủng đó, làm sao đây?Chạy….chạy thôi’ Long dằn ra thoát khỏi tay gã CA rồi chạy nhanh, cậu cắm đầu chạy mặc kệ đằng sau có là gì đi nữa, cậu chạy, chạy mãi…..đến lúc cậu chạy xuống một hầm cầu lúc nào không hay, quá kiệt sức và đói, cậu ngồi xuống một gò đất thở 12h, Long nằm co ro lạnh run ở dưới gò đất, cậu không còn sức để đi nữa rồi, đói và khát làm cho cậu xay xẩm cả mặt mày, đột nhiên Long nghe được tiếng xe máy từ xa đang chạy tới, phải làm gì đây, la lên cho họ cứu rồi sau đó sẽ phải về cái biệt thự kia và mẹ chắc chắn sẽ bị mắng mỏ hay là im lặng’, Long suy nghĩ nhưng chả biết làm sao.“Kịch” Tiếng gạt chân chống làm cậu chú ý, qua ánh đèn bên trêи hắt xuống thì là một đôi nam tròn mắt nhìn gã đàn ông bước xuống xe, gã nhanh chóng cởi nịt rồi tụt quần dài xuống, chẳng lẽ đi đái cũng phải cởi cả quân ra như lúc cô gái ngồi đắng sau chống hai tay vào xe rồi hểnh ʍôиɠ cao lên đợi gã đàn ông tiến lên thò tay vào váy cô gái làm gì đó làm Long trợn mắt, họ đang làm gì vậy.“Ư………..ư………..a” Tiếng rêи rỉ của cô gái làm cho Long há hốc mồm, chẳng lẽ gã đàn ông đánh cô, nhưng cậu có thấy hắn làm gì đâu, hai tay chỉ nắm lấy hông cô rồi hai người nhịp bên dưới như một điệu nhảy nào đó.“Chít…..chít……….Aaaaaaaaa” Một con chuột cống từ đâu chạy qua làm Long giật mình hét lên.“Ai……..thằng chó nào dám rình tao chơi gái?” Gã đàn ông giật mình nhìn về phía Long quát lên. Đậu xanh tốn vài trăm quất em này cho đỡ vã mà không ngờ cũng bị rình kinh hãi nhìn gã, mỉnh sẽ bị đánh như người phụ nữ kia sao.“Đẹch, tưởng là đứa nào, té ra là một thằng nhóc…………….hey mày nằm đây làm gì thế?” Gã đàn ông bước tới gần thì nhìn thấy Long đang nằm ở cạnh gò đất, thằng này rãnh rỗi qúa nên chui xuống dưới đây nằm à.“Em…….em…….” Long không biết trả lời ra sao.“Đi bụi à…………nhìn mày anh thấy mặt trắng, tay chân mềm yếu thế này thì chắc con nhà khá giả cơ mà…………ông già không cho mày yêu bé nào à……..nhà ở đâu” Gã trêu chọc.“Em…….không………..em đói……..anh……..anh đừng đưa em về……….em về mẹ bị mắng nữa mất……huhu” Cậu khóc lên làm gã đàn ông sững sờ, cậu về thì mẹ mừng chứ sao lại bị mắng.“Hey…….tiền này……..em đi bộ về nhé” Gã rút vài trăm đưa cho cô gái rồi đưa tay sờ đầu Long, cậu bị sốt rồi, tự dưng lòng tốt của gã nổi lên.“Đi………….một tháng rồi chưa được đ!t đến lúc đang đ!t thì lại gặp mày………..coi như duyên số…….anh giúp mày lần này….” Gã đàn ông dìu Long ra xe rồi chở cậu đi, cuộc đời Long sang trang mới nhờ cuộc gặp gõ định mệnh đó. Thông Tin Truyện BoyTimGirls Link Truyện Số Chữ Trung Bình Chương 2634 Tốc Độ Ra Chương 1 Chương/Tuần Đăng Chương 1 2135 27/01/2018 Cập Nhật Gần Nhất 0753 15/07/2018 5 lượt thích / 1,299 lượt đọc Sói săn mồi Sẽ không thuần hiếp dâm và ép buộc tình dục như các tác phẩm trước mà lần này có thêm nhiều cảnh tình có nhiều khúc some cả mẹ lẫn con, NTR và Loli nên các bạn cân nhắc trước khi đọc đừng để đọc cảm thấy khó được viết bởi tác giả BOYTIMGIRLS Có thể bạn thích? Tuyển Tập Truyện Ngắn Tớ và Cậu HaCamVan19051202 62 16 14 Tớ có một cô bạn thân... à đã từng rất thân. Còn bây giờ tớ và cậu ấy chẳng khác gì người dưng qua đường. Tớ không buồn, vậy cậu thấy vui chứ?P/S Thân ái gửi đến bạn thân cũ của tớ, Nura.… [Junhao] Hôn ước với tình cũ Gyuyoung_2703 357 42 6 - "Lâu lắm không gặp, tình cũ của tôi~" Jun nói, không quên nhấn mạnh vế Không biết số Minghao đen như nào mà lại có hôn ước với tình cũ cơ chứ...- Viết để mừng ngày otp The8 of June🎉 Happy Junhao day! 🎉… [Vkook ver] Vợ Mình Mình Nuôi_Quan Ni Ni tgmr_9597 30,470 2,804 107 Tên gốc Chính mình lão bà chính mình dưỡngTác giả Quan Ni NiThể loại Đam mỹ, Hiện đại, Hào môn thế gia, Thanh mai trúc mã, Điềm văn, Vườn trường, Tình cảm, Nhẹ nhàng, 1×1, HEĐộ dài 112 chương… Làm ruộng chi ông trùm mỹ thực NguytLam906 776 40 171 Tác giả Phàm Trần Phiến loại Đam mỹ, cổ đại, xuyên việt, ngọt sủng, làm ruộng, mỹ thực, sinh tử, chủ công, thế giới nam nam, ấm áp, trạng Hoàn 161 chương + 9 phiên ngoại… Tận Cùng hyz_ngct 0 0 1 "Thứ giết chết một con người đó chính là lời nói, họ không trực tiếp giết tôi, họ gián tiếp giết chết tôi"… ✨ Nơi Tôi Viết Về Otp Trong LHMS-LHMS2, BĐVN,TSBD ✨ KayzNekk 40 10 3 -Lưu Ý Không Đục Thuyền Dưới Mọi Hình Thức,Tôi Không Nhận Đơn Của Notp-Truyện Khá Xàm Và Ngắn Do T/g Lười-Đây Là Những Otp Của Tôi-Mọi Người Cũng Có Thể Đặt Đơn Cho Otp Của Riêng Mình, Tôi Sẽ Xem Xét Nhận Hay Không Nhận Lưu Ý Không Nhận Đơn Notp Của Tôi … Vị Hôn Thê Kì Lạ Của Tôi Nalu/ H+ MaiAnhNguyen315 73 15 9 Natsu và Lucy là thanh mai trúc mã từ nhỏ nhưng bỗng 1 ngày vì bảo vệ Lucy mà Natsu bị tai nạn phải sang Mỹ chữa trị đến 12 năm sau ms về nc Natsu là 1 người lạnh lùng, ít nói, là con chủ tịch tập đoàn Dragneel và hot boy, hội trưởng hội học sinh của trường Fairy TailLucy là 1 cô gái thân thiện, dễ thương là gu bạn gái của rất nhiều chàng trai và là con gái cưng của chủ tịch tập đoàn Heartfilia, cô cũng là 1 phó hội trưởng hội học sinh của trường Fairy TailVà 1 số các nhân vật phụ khácLưu ý chuyện này theo mình thì khá là ít h+ á mn… CV [0309] Thế Thân bvyy_vt 4,785 898 23 Tác giả gốc BBB_BiblebuildEdit bvyy_08Start 5/12/2022EndĐam-Ngược-SEFanfictionLink fic gốc chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả❌Chuyện Không Có Thật❌_________Thế thân!?… CV [0309] Công Việc Là Thứ Khiến Ta Xa Nhau bvyy_vt 875 218 9 Tác giả gốc hnagn_014Edit bvyy_08Start 17/2/2023EndĐam-Ngược-Ngọt-HEFanfictionLink fic gốc ver đã được sự cho phép của tác giả❌Chuyện Không Có Thật❌_________Công việc là thứ khiến chúng ta xa nhau !?… [HoonJay] Something Is Wrong? TungChi21 1,573 324 22 Tay em vòng qua cổ Tinh kéo cà-vạt của cậu xuống trước. Em thô bạo quấn cà vạt quanh bàn tay một vòng, kéo cậu phúc dạt dào kéo đến khiến một nụ hôn thôi cũng đủ thỏa mãn rồi...Note🔙Nếu không tiếp nhận, mời click back.❌Đừng mang fic của mình đi đâu nếu chưa có sự cho phép của 💜… Ít phút sau, trong võ đường là hai võ giả trong bộ trang phục màu trắng đặc trung của karate, già đai đen ngũ đẳng, trẻ đai đen tam đẳng.“Sư phụ! Xin chỉ giáo.” Xuyên chắp tay hành lễ.“Đến đi.” Ichimura hai tay thả lỏng mỉm cười, khác xa với thể thủ của một võ sĩ karate thông đã tiếp xúc với lão già này nhiều nên biết cách động thủ khác người của lão cho nên không thấy lạ, hắn tập trung toàn bộ lực lượng lên tứ chi……..thân xác hơn một trăm cân cường tráng lao tới như vũ bão tới…….“Vù……….vút…….vút……vút……..” Ngay khi áp sát, những nắm đấm mạnh mẽ được Xuyên tung ra nhắm thẳng vào thượng, trung, hạ cơ thể lão với tốc độ kinh người.“Rầm…….rầm…………rầm…….” Vẫn với nụ cười trên môi, Ichimura nhẹ nhàng dùng nắm đấm chặn lại đúng những điểm ra đòn của Xuyên một cách chính xác khó tin, từng nắm đấm uy lực của Xuyên chỉ có thể đẩy lùi cỗ thân thể thấp bé hơn hắn rất nhiều lui vể sau một chút mà thôi.“Pặc……….Phập……..” Đột nhiên, lúc Xuyên vừa tung ra một cú đấm cũng là lúc lão già thân ảnh thoắt ẩn áp sát, tay trái lão nhẹ nhàng quét từ dưới lên gạt cú đấm của hắn sang một bên khiến hắn mất thế, tay còn lại của lão tận dụng sơ hở áp thẳng lên phần ngực bên trên hông của Xuyên.“Ặc…….” Xuyên gương mặt biến sắc, đau đớn đột ngột làm hắn không thể không thốt lên……..cú áp sát của lão tưởng chừng như vô hại nhưng lại hung hiểm vô cùng, toàn bộ lực đều được lão đồn lên ngón tay cái để khi tiếp xúc với người hắn thì chọc thằng vào bên trong xoáy máy tạo ra tổn thương không nhỏ……..một cây xương sườn của hắn đã bị chấn nát rồi sao ngón đòn mang tên Nuchidei này.“Hừ! Vù!” Hừ lạnh lấy lại tinh thần, Xuyên co chân tung một cú đá vào cổ lão già.“Vẫn còn non lắm.” Ichimura cười nói, lão cỗ thân thể già nua lại cực nhanh hụp người xuống né cú đá hung hãn để rồi khi chân của Xuyên vừa hụt đòn cũng là lúc cả người lão như lò xò bật dậy nhằm thẳng vào cổ hắn tung một cú đấm móc cực mạnh.“Oành!” Ăn phải cú móc, Xuyên muốn bất tỉnh ngay tức thì vì sốc………thân thể hơn trăm cân của hắn đổ ngửa ra sau.“Vút…….vù………….” Lão già cứ tưởng trận đấu đã kết thúc nhưng nào ngờ Xuyên vừa ngả ra sau thi đột ngột lật người lại một tay chống trên mặt đất tạo thành điểm tựa để tung một cú đá toàn lực xuyên từ dưới lên bốn mươi lăm độ.“Kiên cường lắm!” Ichimura không kìm được khen ngợi nhưng cũng không quên nhảy phốc lên trên né cú đá một cách nhẹ nhàng.“Phốc……….vút……..” Xuyên chỉ đợi đến thế, cú đá quét của hắn hụt tạo thành lực kéo cả người hắn dựng đứng lên xoay vòng vòng nhờ hai tay chống bên dưới, lực xoay giúp Xuyên tung thêm một cú đá bằng gót chân thẳng vào ngực Ichimura bị động trên cao.“Rầm!” Ăn một cái gót chân khiến Ichimura bị kình lực trùng kích bay ngược ra sau vài mét, lão gương mặt nhăn nhúm nhìn vào cánh tay lõm hẳn vào của mình do ban nãy để tránh trọng thương lão chỉ còn cách dùng tay để chặn lại.“…….Vụt…….”Tuy vậy Ichimura không kịp nghĩ nhiều vì Xuyên đã tới, hắn lần quét luôn một cước từ đỉnh đầu xuống như bổ củi thẳng vào đầu Ichimura.“Có sát ý…….thú vị……..” Ichimura lão già nheo mắt mở miệng, lão không còn giáng vẻ cợt nhã như lúc trước mà tập trung vào trận đấu, thân hình nhỏ bé rụt lùi ra sau vài bước tránh khỏi tầm sát thương của cú quét chân và móc luôn cú đấm móc vào ổng quyển chân Xuyên.“Rắc!” Âm thanh xương vỡ làm Xuyên hai mắt trợn trừng, cẳng chân tưởng chừng rât cứng cáp của hắn thế mà bị đánh vỡ một cách dễ dàng trước cú đấm của lão…….trong năm ngón tay tạo thành nắm đấm của lão có một ngón tay nhếch lên như một cái gai và tăng sát thương cho cú đấm lên gấp bội, đòn thế hiểm ác này không thể nào tồn tại trên những sàn đấu võ thuật được bởi vì các võ sĩ đều mang bao tay……..nói thể để biết thực chiến hung hiểm thể nào.“Đón lấy lão già!” Cắn răng bỏ qua đau đớn, Xuyên bất chấp thương thế có thể nặng hơn mà quét một cú chỏ dọc xuống với tốc độ kinh hồn chẳng khác nào một nhát đao sắc bén chém xuống đầu Ichimura, trận đầu này từ bao giờ đã biến thành một trân đấu sinh tử rồi.“Phốc……..vụt…….” Lão già cố gắng rụt lùi ra sau nửa nhịp, cánh ta lành lặn của lão sau cú đấm vào chân Xuyên thì chỏ thẳng xuống mặt đất làm điểm tựa để cả ngưởi lão dựng đứng như Xuyên nãy, một cú đá quét hướng thẳng đến đỉnh đầu Xuyên.“Roẹt!” Đòn chỏ sắc bén như lưỡi dao cắt phăng bộ võ phục của Ichimura và hình thành một đường máu trên người lão nhưng chỉ là ngoài da mà thôi, Xuyên đã vô lực né khỏi cú đá của lão.“Rầm!” Ăn trọn cú đá vào đỉnh đầu, Xuyên đầu óc choáng váng không còn bình tĩnh, hắn loạng choạng lùi về sau từng bước khó nhọc cho một chân bị phế.“Vù……..vù…….” Ichimura bật người dậy, cả người lão khí thế dâng cao chưa từng thấy, sát ý ngập trời………lão nhào tới tung một cú đá thẳng vào người Xuyên.“Ta sẽ không thua!” Tiếng lẩm bẩm qua kẽ răng của Xuyên, hắn không thể đợi chờ để có thể sát vai chiến đấu cùng Long được nữa……cả người hắn lao lên thẳng vào đầu mũi chân của Ichimura làm lão hoảng hốt.“Oành!” Mũi chân chỉa thẳng vào ngực Xuyên làm hắn phun một búng máu nhưng một tay hắn vòng qua quặp chặt lấy cẳng chân Ichimura, cả người tạo lấy thế xoay nửa vòng tạo đà vung một chỏ quét ngang đến đầu Ichimura.“Không tốt!” Ichimura gương mặt trắng bệch hô lên, chân bị khóa chặt làm lão không thể né, cánh tay oằn gãy của lão cũng không thể vận dụng được nữa……….lão chỉ còn có thể nhắm mắt đợi cái chết.“Roẹt…………”Đòn trỏ cắt ngang gương mặt Ichimura một đường phá nát sống mũi và gò mà của lão thành một đường máu ngay trên gương mặt già nua………Ichimura đôi mắt nhắm chặt trừng lớn nhìn chằm chằm vào tên học trò………hắn tha cho lão một mạng.“Mạng này coi như đền đáp lại ơn nghĩa truyền dạy của lão bấy lâu này……..” Xuyên mở miệng, hắn mệt mõi từng bước lừng thước bước về phía cửa, lão xem hắn là con gà đẻ trứng vàng……hắn cũng xem lão chỉ là một kẻ hám lợi và dùng tiền để đổi lấy võ học chứ không phải người thầy chân chính.………….sau đó vài tháng, một chuyến bay từ Nhật Bản hạ cánh tại Bắc Kinh mang theo một tên võ sĩ nung nấu đầy ý chí hộ chủ.………………………………..…………..………..Trở lại Bắc Kinh……….hai tháng sau cuộc chiến kinh thiên động địa, tòa nhà Đổng Phát đang được xây dựng lại với tốc độ chóng mặt…………“Brưmmmmmmmm……………..” Một đoàn xe bóng loáng rồ ga trên đường phố, có xe dẫn đường, có xe chặn hậu trông qua đội hình khá là hầm hố, chắc hẳn là đang bảo vệ yếu nhân nào đó……….……..Trên chiếc BMW ở chính giữa đoàn xe lúc này không ai khác là Long cùng Đoàn Dự, một thời gian nữa đợi khi hai thân tín đến nơi thì hắn sẽ rời khỏi chốn hoa đô thị này để trở về tiếp tục tu luyện, Bắc Kinh không phải là nơi lý tưởng để có thể tĩnh tu, một phần là do không khí ô nhiễm và thứ hai là không phù hợp để xảy ra những động tĩnh lớn, mỗi lần đột phá cảnh giới thì Long không biết ma khí bạo liệt đến mức độ Dự ngồi đối diện chủ nhân, miệng thao thao bất tuyệt về tình cảnh Bắc Kinh hiện giờ, chủ yếu là tình hình chính trị của đất nước sau khi Dương gia tổn thất thảm trọng trong cuộc chiến ở Đống Phát. Nói về bộ máy chính trị của đất nước rộng lớn này thì có thể tóm gọn lại ở quyền lực cao nhất nằm trong tay một nhóm người, chúng có quyền quyết định bộ máy lãnh đạo đất nước và những vị trí chủ chốt mà thực chất cũng chỉ là tay sai phục vụ cho lợi ích của chúng, kỳ thực thì trên Thế Giới này ở đâu cũng vậy, bao giờ thì một tổ chức hay một vùng lãnh thổ và lớn hơn là một quốc gia đều nằm trong tay một đám người, công bằng’ hai chữ không bao giờ tồn tại bởi vì bản tính của con người vỗn dĩ là như thế…….. nhóm người đó ở các nước khác được gọi là các nhà tài phiệt thì ở Trung Hoa lại có tên gọi là……..Bộ chính trị……..đương nhiên đây là chỉ về thế giới bên ngoài còn ở đằng sau Bộ chính trị này là những thế lực lớn bao gồm võ giả, đạo giả chính trị Trung Hoa rộng lớn chỉ có 50 ghế ít ỏi, trước kia Dương gia với tư cách là gia tộc đạo pháp chính thống nghiễm nhiên chiếm lấy 15 ghế trong số này……..thế nhưng sai lầm không thể vãn hồi đã đẩy tình cảnh Dương gia không còn tiếng nói mạnh mẽ như xưa nữa mà chỉ có thể thu mình nhường ra không ít số ghế sẵn có để tránh bị chèn ép………kết cục là Dương gia chỉ còn lại 8 ghế, một sự tụt lùi to lớn của một đại gia tộc, dĩ nhiên là 7 ghế còn lại trở thành miếng bánh ngon để các thế lực khác xâu xé rồi, mà miếng bánh này lại to quá, quan trọng quá cho nên không bên nào chịu nhường bên nào, đã một tháng rồi mà vẫn chưa đi đến kết quả cuối cùng cho đến khi các thế lực đều đi đến một hướng giải quyết…….tất cả đều bắt nguồn từ một người thì cũng nên kết thúc từ người đó, Ma Tôn được chọn là người sẽ chủ trì cuộc họp phân chia số ghế này.“Đoàn Dự, ngươi một mực khẳng định nơi sắp tới sẽ khiến ta hài lòng làm ta rất tò mò là nơi nào có thể hấp dẫn đại gia ta đây, ngươi phải biết là đối với ta thì tuyệt đỉnh mỹ nữ mới có thể động tâm cho nên ngươi nếu không làm ta thỏa mãn thì cứ liệu hồn đấy!” Long quay sang cười nói với Đoàn Dự, tuấn trước hắn vừa thịt’ xong cô em tổng giám đốc xinh đẹp xong cho nên những ngày qua đều dành thời gian cày bừa mảnh ruộng mới khai hoang của Đoàn Dự nói qua nhiều lần về chuyện các thế lực đánh tiếng muốn mình phân xử mấy chiếc ghế gì đó nhưng Long chả hề bận tâm lắm vì đối với hắn thì mỹ nữ quan trọng hơn là chuyện rắc rối này.“Hắc hắc! Chủ nhân yên tâm một nghìn phần trăm, nơi này nếu không thể thỏa mãn được chủ nhân thì thuộc hạ xin bồi cái đầu trên cổ này tạ tội, chẳng phải chủ nhân đang thiếu nhất là về quyền lực trong bộ máy nhà nước sao, tuy chúng ta không cần nhìn xem sắc mặt bọn chúng đề làm việc nhưng mà có nhiều chuyện nhỏ nhặt nếu không có bọn chúng thì chúng ta cũng tốn không ít thời gian giải quyết, tốt nhất là tranh thủ lôi kéo một vài gia tộc đạo pháp nhân sự kiện lần này.” Đoàn Dự cười hề hề nói.

truyen soi san moi